Nén nhang sạch tưởng nhớ bà ngoại thương

ngoai-oi
ngoai-oi

Tôi có người quen mà bà ngoại của chị đã gần trăm tuổi. Bà vẫn đi lại, ăn uống nói cười khá thoải mái. Tuy nhiên trí nhớ của bà không còn minh mẫn từ nhiều năm rồi. Tôi mừng vì bà không nhớ nhiều sự việc còn đỡ hơn là bà quên mất mình là ai, hay quên luôn cách nói chuyện và trở lại thời thơ bé bập bẹ từng câu từng chữ một. Nhờ con cháu hiếu thảo chăm sóc hỏi han thì bà cụ mới biết “ngày xưa” của cụ thế nào. Nghĩ tới bà ngoại tôi mất đã lâu, tôi thật sự nhận ra rằng, con người ta chỉ  “sống” trong ký ức của người xung quanh, để lại kỷ niệm gì cho họ….

Hình ảnh bà ngoại tôi vẫn như hiển hiện đâu đây. Người bà tóc bạc phơ lơ thơ bới ra sau đầu, móm mém nhai trầu đầy phúc hậu. Bàn tay nham nhám của bà thoa dầu gió lên lưng tôi mỗi lần ho cảm. Đó là cảm giác “đã ngứa” mà sao rất thích khắc ghi mãi trong tôi suốt cả cuộc đời. Khi bà trở về nhà sau hơn một năm trời chăm sóc mẹ sinh em bé, tôi đã nhớ bà rất nhiều đến nỗi đêm về ràn rụa trên gối nhỏ.

Bà là người đầu tiên kể cho chị em tôi chuyện Tấm Cám trước giờ đi ngủ. Và bà chỉ thuộc và kể đi kể lại một chuyện cổ tích này thôi, nhưng lần nào tôi cũng lắng nghe như rót từng lời qua giọng nói ấm áp thân quen ấy. Bà cầm cái quạt mo cau phất phơ, có cái quạt do chính tay bà lấy kéo hớt cái tàu cau rụng xuống thành hình cái quạt. Vừa quạt ru cháu, bà vừa hát bài Dáng đứng Bến Tre làm cháu cũng thuộc theo luôn….

Hồi tôi mới lên 3 đi mẫu giáo, bà ngoại mặc yếm bên trong cho tôi tránh gió Khi tắm cho cháu xong bà lấy dầu thơm xịt lên đầu. Khi lớn lên thỉnh thoảng tôi có qua nhà ngoại ngủ. Bà ngoại hay nhắc cái con Bích La này nó chơi có mấy bữa mà nó về tao nhớ nó ghê. Sao lúc đó mình không chịu lại ôm bà thiệt chặt rồi hôn lên má bà như hồi nhỏ xíu ưa nhõng nhẽo vậy…..Ôi nhớ bà ngoại quá…

Bà giấu nải chuối kỹ trong lu gạo đến nỗi dì Ba phải nói, tại bà muốn để dành cho cháu, sợ ai ăn hết! Bà cực kỳ thương cháu, lo cháu không có thức ăn, bà kho thịt bỏ vô lon guigoz gởi qua nhà cháu….Bà ngoại có lần đi rước con em út mười mấy tháng lúc đó, thấy bà nó giơ tay ra đón lấy và kêu rất rõ “Bà bà”…

Mẹ kể hồi nhỏ bà nuôi đẻ tôi, khi bà đi thì chú 8 và chú út cứ ra ngoài hiên ngồi chồm hổm ngóng về nơi xa xăm nào đó. Thời gian bà ở lúc đó không dài nhưng đủ để 2 chú tôi quyến luyến như con nhớ mẹ….Bà hiền từ nhân hậu lo từ cái khăn cái áo. Bà lật đật rót nước mời khách chơi nhà….Tôi nhớ tràng cười sảng khoái giòn tan khi bà nghe được chuyện vui…

Bà sống với cháu được 19 năm. Cám ơn 19 năm ấy đã cho mình có ngoại, để hiểu thế nào là cảm giác đầy đủ, thương nhớ người thân mỗi lần âu yếm…Cám ơn hồi ức êm đềm giúp bà ngoại sống mãi cùng con cháu.

Không còn ôm ấp ngoại, giờ đây chỉ có nén nhang lòng để nhớ…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *